Tục ngữ Việt Nam vần K 2

Khôn đâu có trẻ, khoẻ đâu có già
Khôn độc bằng ngốc đàn
Khôn khéo lấy miệng mà sai, vụng dại lấy vai mà đỡ
Khôn nên quan, gan nên giàu
Khôn ngoan chẳng lọ nói nhiều, người khôn mới nói nửa điều cũng khôn
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Khôn ngoan đến cửa quan mới biết, giàu nghèo ba mươi tết mới hay
Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
Khôn nhà dại chợ
Khôn như con mại, dại như con vích
Khôn như giải, dại như voi
Khôn như rái cá
Khôn ra miệng dại ra tay
Khôn sống mống chết
Khôn từ trong trứng khôn ra, dại đến già vẫn dại
Khôn từng xu, ngu bạc vạn
Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời
Không ai nắm tay thâu ngày đến tối
Không cánh mà bay
Không cầu mà được, không ước mà nên
Không cha nương chú, không mẹ bú dì
Không có cá, lấy rau má làm trọng
Không có lửa sao có khói
Không có trâu bắt bò đi giẫm
Không đội trời chung
Không được ăn thì đạp đổ
Không kèn không trống
Không làm thì đói, làm thì chói xương hom
Không ốm, không đau làm giàu mấy chốc
Không thầy đố mày làm nên
Không tiền không gạo mạnh bạo xó bếp
Không ưa thì dưa có dòi
Không vào hang hùm sao bắt được hổ
Khua môi múa mép
Khuôn vàng thước ngọc
Khuynh gia bại sản
Ki cóp cho cọp nó xơi
Kì phùng địch thủ
Kiếm củi ba năm thiêu một giờ
Kiến bò bụng
Kiến cánh trong tổ bay ra, bão táp mưa sa tới gần
Kiến giả nhất phận
Kiến tha lâu cũng đầy tổ
Kiến vào chân ai người ấy phủi
Kim chỉ có đầu, tằm tơ có mối
Kim ngân phá lệ luật
Kim vàng ai nỡ uốn câu, người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời
Kín gianh hơn lành gió
Kín như bưng
Kinh thiên động địa
Kính lão đắc thọ
Kính nhi viễn chi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *