Ca dao Việt Nam 23

Chàng về để áo lại đây
Để khuya em đắp gió khuya lạnh lùng

Chàng về để áo lại đây
Phòng khi em nhớ cầm tay đỡ buồn

Chặt không đứt, bứt không rời
Phơi không khô, chụm không cháy
(Đố là con gì? Con sam)

Chẳng tham ruộng cả, ao tiền
Chỉ tham cái bút, cái nghiên anh đồ

Chân đi ba bước lại dừng
Tuổi em còn bé chưa từng đi buôn
Đi buôn cho đáng đi buôn
Đi buôn cau héo có buồn hay không

Chén tình là chén say sưa
Nón tình anh đội nắng mưa trên đầu

Chẻ tre bện sáo cho dầy
Chận ngang sông Mỹ có ngày gặp em

Chê đắng chê hôi
Đã chê xôi không dẻo
Lại chê kẹo không ngọ

Chê đây, lấy đấy sao đành
Em chê cam sành , lấy phải quít hôi
Quít hôi bán một đồng mười
Cam ba đồng một, quít ngồi trơ trơ

Chết trước được mồ, được mả
Chết sau nằm ngả, nằm nghiêng

Chiếc khăn cô đội trên đầu
Gió xuân đưa đẩy rơi vào tay tôi
Bâng khuâng tôi chẳng muốn rời
Trao cô thì tiếc, giữ thời không yên

Chiếu bông mà trải góc đền
Muốn vô làm bé biết có bền hay không?

Chiều chiều, buồn miệng nhai trầu
Nhớ người quân tử bên cầu ngẩn ngơ

Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người áo trắng khăn điều vắt vai

Chiều chiều, ông chánh về Tây
Cô ba ở lại lấy thầy Thông Ngôn
Thông ngôn, ký lục bạc chục không màng
Lấy chồng thợ bạc đeo vàng đỏ tay

Chiều chiều ông Lã Đông Tân
Vai mang bầu rượu, tay cầm chiếc nem

Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều

Chiều chiều tui buồn tui ra sông cái, tự ải cho rồi
Sống làm chi mà chia ly thục nữ
Thác cho rồi đặng chữ thuỷ chung

Chiều chiều vịt lội cò bay
Ông voi bẻ mía chạy n_ vô rừng
Vô rừng bứt một sợi mây
Đem về thắt gióng cho nàng đi buôn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *