Ca dao Việt Nam 40

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời mẹ ghẻ có thương con chồng

Mẹ nuôi con bằng trời bằng bể
Con nuôi mẹ, con kể từng ngày

Mẹ già lo bảy lo ba,
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên

Mẹ già như chuối Ba Hương
Như xôi nếp ngọt, như đường mía lau

Mồ côi cha ăn cơm với cá
Mồ côi mẹ liếm lá đầu đường

Mồng năm, mười bốn, hăm ba
Đi chơi cũng thiệt lọ là đi buôn

Một năm là mấy tháng xuân
Một đời người được mấy lần vinh hoa

Một lần cho tởn đến già
Đừng đi nước mặn mà hà ăn chân

Một giọt máu đào hơn ao nước lã

Máu chảy ruột mềm

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại thành hòn núi cao

Một con ngựa đau , cả tàu bỏ cỏ !

Muốn ăn bánh ít lá gai
Lấy chồng Bình Định ngại dài đường đi

Môi hở răng lạnh

Một giây tựa mạn thuyền rồng
Còn hơn chính thiếp ngồi trong thuyền chài

Nhất cận thị, nhị cận giang, tam cận lộ

Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm

Nhất quỷ nhì ma
Thứ ba học trò …)

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng

No bụng đói con mắt

Ở đâu cũng có anh hùng
Ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *