Tây Du Ký Chế: Hồi 6 Hỏa Diệm Sơn

Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.- Sư huynh, anh về rồi à? – Ừ. Sao chú mày lại ở đây? – Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ. – Dĩ nhiên, – Tôn Ngộ Không cười hi hí – sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám. – Quạt ba tiêu đâu? – Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra. – Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm. – Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được. Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói: – Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi. Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói: – Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học. – KHỏi cần – Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên. – Sao? – Ngươi ngu như con tu hú. – Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em? Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương. Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới: – Đại ca. Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu: – Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa. – Ai là vợ đại ca? – Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi. Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới. Tôn Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây chĩa ba của y. – Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi. Ngưu Ma Vương tức xì khói ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ. – Tao sẽ cho mày bẹp dí. Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ, phất mạnh: – Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm ăn. – Tao sẽ húc cho mày thủng ruột. Hấp. – Xí hụt, thế mà cũng gọi là Ngưu Ma Vương. Hấp. Lại hụt, lại đâm, lại hụt………………. Ngưu Ma Vương lồng lộn: – Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu. -Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi. Ngưu Ma Vương càng tức hơn, hồng hộc xông tới. Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ đợi. Hấp. Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ Không đưa ra ngáng chân y. Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng. Tôn Ngộ Không với xuống: – Thành trâu nướng chưa? – Cứu ta với – Ngưu Ma Vương kêu lên. – Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế? – Cứu với, mau gọi cho cho bà la sát tới đây. – Số của mụ ý bao nhiêu? – 090………… -Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi. – Điện thoại ở trong áo khoác ta ấy. Tút … tút … tút… – A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở nhà khỏe không? – Mi gọi đi đâu đấy? – Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh. -Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ. – Mi gọi về cho Bà La Sát cơ mà. – Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả? Hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ sinh con trai à? ……………. Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình.

Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.- Sư huynh, anh về rồi à? – Ừ. Sao chú mày lại ở đây? – Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ. – Dĩ nhiên, – Tôn Ngộ Không cười hi hí – sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám. – Quạt ba tiêu đâu? – Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra. – Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm. – Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được. Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói: – Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi. Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói: – Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học. – KHỏi cần – Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên. – Sao? – Ngươi ngu như con tu hú. – Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em? Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương. Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới: – Đại ca. Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu: – Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa. – Ai là vợ đại ca? – Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi. Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới. Tôn Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây chĩa ba của y. – Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi. Ngưu Ma Vương tức xì khói ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ. – Tao sẽ cho mày bẹp dí. Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ, phất mạnh: – Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm ăn. – Tao sẽ húc cho mày thủng ruột. Hấp. – Xí hụt, thế mà cũng gọi là Ngưu Ma Vương. Hấp. Lại hụt, lại đâm, lại hụt………………. Ngưu Ma Vương lồng lộn: – Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu. -Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi. Ngưu Ma Vương càng tức hơn, hồng hộc xông tới. Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ đợi. Hấp. Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ Không đưa ra ngáng chân y. Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng. Tôn Ngộ Không với xuống: – Thành trâu nướng chưa? – Cứu ta với – Ngưu Ma Vương kêu lên. – Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế? – Cứu với, mau gọi cho cho bà la sát tới đây. – Số của mụ ý bao nhiêu? – 090………… -Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi. – Điện thoại ở trong áo khoác ta ấy. Tút … tút … tút… – A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở nhà khỏe không? – Mi gọi đi đâu đấy? – Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh. -Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ. – Mi gọi về cho Bà La Sát cơ mà. – Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả? Hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ sinh con trai à? ……………. Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *