Mối tình bất tận

Căn nhà trở nên u tịch, mọi tiếng thở đều nhẹ nhàng và những tiếng khóc nức nở của con cháu tiếc thương người ông qua đời trong chóng vánh. Tôi lặng người trong niềm thương tiếc vô vàn. Người ông của tôi đã vĩnh viễn rời xa tôi, chôn chặt mối tình không phai với người tình trăm năm của mình. Một mối tình già thắm đượm keo sơn và là niềm tự hào trong tôi về hai người thân quá cố đáng kính.

Bốn năm trôi qua, nhưng những ký ức vẫn mãi sống động trong tôi, ông tôi đã tạm biệt con cháu để đi về với bà sau 70 năm chìm nổi trong kiếp con người. Ông ra đi nhẹ nhàng và vội vã đến mức chỉ có cô tôi kịp đến bên ông trong những giây phút đó. Cô bảo: “Ông mất nhưng vẫn bình thản như người đang ngủ, có lẽ ông thấy bà đang chào đón ông ở bên kia cánh cửa cuộc đời”.

Ông bà đến với nhau khi còn tuổi hoa niên, cái thời mà “nữ thập tam, nam thập tứ” là có thể đến với nhau. Ông luôn dành trọn cho bà những điều đẹp nhất. Tôi chưa bao giờ thấy một nét mặt cáu gắt trên mặt ông khi trò chuyện cùng bà. Ông hiền từ, dáng người cao và điển trai. Bà thì nhanh nhẹn tháo vát trong buôn bán và vô tình trở thành người trụ cột tài chính trong gia đình. Ông luôn là cây tùng cho bà mỗi khi có việc hữu sự. Những khi trở trời, cơn bệnh hoành hành bà, cũng là những lúc ông đau đáu ánh mắt thân thương về tình trăm năm. Ông bảo: “bà mày hay la thế, nhưng tính tình thì hiền hòa hơn cả ông đấy. Cuộc sống nổi trôi và va chạm nên bà mày đăm ra hay cáu gắt thế. Con cháu phải thương bà nhiều hơn bởi bà lắm thiệt thòi. Ông thì sống đơn giản nên cũng là điều khó cho bà trong cuộc sống điên đảo này”.

Bà không biểu hiện tình cảm rõ như ông, nhưng chúng tôi biết, bà thật sự sâu sắc và chu đáo. Ông luôn là người được “cưng” nhất nhà, nhất nhất những hành động của ông đều có bà chu toàn lo lắng. Tôi còn nhớ những khi đi đám tiệc cùng ông, hai ông cháu không phải lo lắng nhiều chỉ mỗi phận sự là cưỡi con Honda 50 bay thẳng đến nơi. Mọi thứ quà tặng đã sẵn sàng tận nơi, câu chào đầu tiên của người thân luôn là: “Bác Năm thật chu đáo, quà lúc nào cũng đến trước người”. 

Tôi vẫn nhớ như in 4 năm trước, khi bà mất, một người vốn nối tiếng là cứng rắn cương nghị đã òa khóc như 1 đứa trẻ. Thật khó có từ nào diễn tả được nỗi đau của ông, nhưng tôi hiểu được lúc đó ông đang phải chịu đựng 1 điều kinh khủng nhất cuộc đời mình. Từ khi bà mất, ông gầy guộc người đi, mặt thỏm giữa mái tóc bạc phơ và ánh mắt luôn đăm đắm tận chân trời xa tít. Ắt hẳn, nơi xa xăm ấy ngự trị một tình yêu vĩnh cửu cả một đời người.

Sau khi ông đã mồ yên mả đẹp, mọi người kéo nhau về nhà, trải chiếu nằm dài bên hiên, cái hiên mà bố tôi và các bác các cô đã nằm từ khi mới ra đời, nay tóc ai cũng điểm sương, đa phần đã thành ông thành bà. Tất cả ngồi ôn lại chuyện xưa, ôn lại những mùa lụt lội, ôn lại những tiếng kẽo kẹt của chiếc võng thừng mắc chéo nhà đã ru bố và ru cả tôi trong những giấc ngủ trưa. Rồi đâu là những cánh cửa ông đã đóng và che chở cho cả nhà trong những ngày gió bấc. Đâu là cái xà nhà ông hay cài chiếc rìu đẽo cầy sắc bén, vật dụng đã khiến ông nổi tiếng khắp vùng với những bộ bàn ghế tuyệt đẹp và vững chắc cho bao nhiêu gia đình trong sớm.

Chỗ nào cũng là kỷ niệm, có những chuyện anh em tôi còn biết, còn bọn chắt đầu thắt khăn vàng hay bọn cháu nhỏ tuổi thì chưa biết bao giờ, cứ tròn mắt mà nghe như những câu chuyện cổ tích vậy, dường như hình ảnh ông bà có ở khắp nơi từ trong nhà cho đến chiếc lan can để ngăn trẻ con trong nhà không ra ngoài chơi và cũng là vách ngăn “ngoại bất nhập” của lũ trẻ con trong xóm quấy phá. Từ trò chơi đánh trận của con trẻ bị ông mắng cho đến những giấc ngủ đêm hè được bà quạt cho ngủ. Mọi người vừa cười vừa khóc, chốc chốc lại có 1 người vào thắp một nén hương cho ông.

Những kỷ niệm về ông bà đã theo anh, em chúng tôi đi khắp bao nẻo đường. Chúng tôi dần khôn lớn, anh, chị tôi giờ đã làm bố, mẹ, tôi cũng đủ lớn để tự lập và bươn trải. Theo quy luật tạo hoá, ông bà lại mất đi. Ông bà đã hoá thân vào tất cả những điều gắn với nơi chôn nhau cắt rốn, từ hàng bông giấy trước hiên, từ những câu chuyện thuở ấu thơ, từ tình yêu của hai mái đầu bạc…. Hàng bao nhiêu thứ nữa vẫn nằm trong miền ký ức của chúng tôi mà dường như mới xảy ra hôm qua.

Giờ đây quê nội cũng chính là ông bà, và ông bà cũng chính là quê nội. Đôi khi đi qua cánh đồng lúa chín, ngửi mùi hương lúa chín hay mùi rơm rạ bị đốt cũng nhớ tới quê nội, cũng nhớ tới ông bà. Nhìn một hàng dâm bụt, một dãy bông giấy, một khoảng sân rộng, nhìn những làn khói bánh tét ngày tết về cũng nhớ tới ông bà…

Thế hệ này sinh ra và khôn lớn cũng là lúc thế hệ kia hoá thân thành huyền thoại, đời này tiếp nối đời khác như dòng sông vẫn chảy qua quê nội chưa bao giờ đứt đoạn hay ngừng lại để bồi đắp nên những miền trù phú trải dài như tới tận vô cùng…Tôi biết ở đó, có cả mối tình già bất tận của ông bà tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *