Truyện ngụ ngôn

Nàng Lệ Chi

NÀNG LỆ CHI   Nàng Lệ Chi là con viên quan đất Ngải. Khi người ta mới dâng Nàng lên cho Vua Tấn, Nàng khóc lóc thảm thiết, nước mắt đầm đìa cả vạt áo. Đến khi vào trong cung

Ngựa đực và ngựa cái

NGỰA ĐỰC VÀ NGỰA CÁI   Ngựa Cái ngày đêm không làm lụng gì hết mà chỉ tha thẩn trên cánh đồng, còn Ngựa Đực đêm đêm mới được thả đi ăn, ban ngày phải cày đất. Thấy vậy Ngựa

Lấy thóc trát tường

LẤY THÓC TRÁT TƯỜNG   Có một người đến chơi nhà một người bạn, nhìn thấy tường nhà người bạn trát rất bóng, đẹp và sạch sẽ, bèn hỏi bạn mình rằng: – Anh trát tường bằng thứ gì mà

Người đánh xe của Yến Tử

NGƯỜI ĐÁNH XE CỦA YẾN TỬ   Yến Tử làm tướng quốc nước Tề, có một lần đi ra ngoài thành, vợ người đánh xe nhìn trộm qua khe cửa. Chị ta thấy chồng mình đánh xe cho Tướng Quốc,

Người đánh xe

NGƯỜI ĐÁNH XE CỦA YẾN TỬ   Yến Tử làm tướng quốc nước Tề, có một lần đi ra ngoài thành, vợ người đánh xe nhìn trộm qua khe cửa. Chị ta thấy chồng mình đánh xe cho Tướng Quốc,

Mua nghĩa

MUA NGHĨA   Mạnh Thường Quân nhà giàu cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Hoan sang đất Tiết đòi nợ. Lúc sắp đi, Phùng Hoan hỏi: “Tiền nợ thu được có định mua gì về không?”. Mạnh Thường

Hợp hơi tìm đến

HỢP HƠI TÌM ĐẾN   Có người thở ra rất hôi, bạn bè thân thích, rồi đến cả vợ con anh em cũng không ai chịu ở chung với anh ta. Anh ta cảm thấy khổ sở, liền bỏ ra

Nước vẫn lặng lẽ trôi

NƯỚC VẪN LẶNG LẼ TRÔI   Có một người đi đường xa khát nước khô cả cổ, bỗng anh ta nhìn thấy trong khe núi bên đường một dòng suối trong lành cuồn cuộn chảy ra. Trước mặt lại có

Kẻ bất chính

KẺ BẤT CHÍNH   Nước Sở có một ông hai vợ, vợ cả và vợ lẽ đều đẹp, đều xinh. Anh láng giềng ghẹo người vợ cả, người vợ cả giận và mắng cho một trận. Anh láng giềng lại

Sống chết

  SỐNG CHẾT   Thày Tử Cống hỏi Khổng Tử” – Người chết còn có biết gì nữa không hay không biết gì nữa? Khổng Tử đáp: – Ta mà nói hẳn rằng người chết có biết thì ta sợ

Tiếng bi ai

TIẾNG BI AI   Màn đêm buông xuống, Chung Tử Kỳ nghe tiếng khánh gõ rền rĩ buồn tủi, bèn cho gọi người gõ khánh đến khỏi: – Cớ sao người gõ khánh buồn thương thế? Người gõ khánh trả

Bắt thay chiếu

BẮT THAY CHIẾU   Tăng Tử mắc bệnh nặng, những người chầu chực hầu hạ có Nhạc Chính, Tử Xuân là học trò, ngồi ở cạnh giường, Tăng Nguyên, Tăng Nhân là con ngồi ở dưới chân, lại có tên

Giết cả đàn trâu

GIẾT CẢ ĐÀN TRÂU   Ngày xưa có người nuôi được hai trăm năm mươi con Trâu, anh ta thường thả Trâu ở ngoài đồng ăn cỏ. Một hôm, có một con Hổ lần mò tới, ăn thịt mất một

Mất rìu

MẤT RÌU   Có người để mất chiếc rìu quí, ngờ cho đứa con trai người hàng xóm lấy trộm. Anh ta nhìn thấy thằng bé hàng xóm, thấy dáng đi giống như thằng ăn trộm rìu, thấy vẻ mặt

Biết dở sửa ngay

BIẾT DỞ SỬA NGAY   Đai Doanh Chi làm quan đại phu nước Tống, nói với thày Mạnh Tử rằng: – Cứ theo lệ cũ, thì ruộng đánh thuế theo phép tỉnh điền; chợ và cửa ải, chỉ xét hỏi

Khoét lấy đôi mắt

KHOÉT LẤY ĐÔI MẮT   Có một người vào núi tu đạo, học được phép thuật là có thể nhìn thấy mọi báu vật của cải chôn trong lòng đất. Việc ấy truyền đến tai nhà Vua. Nhà Vua nghe

Đi ngựa

ĐI NGỰA   Nước Tống có người cưỡi Ngựa muốn đi thật nhanh, nhưng con Ngựa không chịu tiến, lại quay ngược chiều rồi lao xuống khe suối. Người ấy lại giục ngựa đi mau, song con Ngựa vẫn không

Tài và bất tài

TÀI VÀ BẤT TÀI   Một hôm, Trang Tử cùng với học trò đi chơi ở trong núi. Thấy một cây to, cành lá rườm rà, có người đốn gỗ, chống rìu đứng ở bên mà không chặt. Trang Tử

ấm gương trong hòm báu

TẤM GƯƠNG TRONG HÒM BÁU   Có một người rất giàu lại mắc nợ chồng chất, không có cách nào trả được. Anh ta bèn bỏ trốn tới một vùng hoang vắng. Bỗng anh ta nhìn thấy một chiếc hòm,

Đánh giao long

ĐÁNH GIAO LONG   Nước Sở có một người tên là Thứ Phi, bắt được thanh gươm báu ở đất Can Toại. Thứ Phi vượt sông trở về, đi đến giữa dòng, có hai con Giao Long đến bám chặt

Quên cả cái thân

QUÊN CẢ CÁI THÂN   Vua Át Công hỏi Khổng Tử: – Quả nhân nghe nói có người tính hay quên lúc dọn nhà, quên mất vợ có thật không? Khổng Tử thưa rằng: – Có người quên như thế

Rút ngắn đoạn đường

RÚT NGẮN ĐOẠN ĐƯỜNG   Ngày xưa có một ngôi làng nằm cách kinh thành chừng trăm dặm. Trong làng có một cái giếng nước rất trong và ngọt, vì vậy Nhà Vua thường hạ lệnh cho dân làng hàng

Chim ba năm không hót

CHIM BA NĂM KHÔNG HÓT   Sở Trang Vương lên ngôi đã ba năm, không lo việc nước chỉ ham mê tửu sắc. Thành Công Giả vào cung khuyên ngăn. Trang Vương nói: – Trẫm đã cấm không can gián,

Cầu ở mình hơn ở người

CẦU Ở MÌNH HƠN Ở NGƯỜI   Ngụy Văn Hầu hỏi Hồ Quyển Tử: Cha hiền có đủ nhờ cậy không? Hồ Quyển thưa: – Không đủ. – Con hiền có đủ nhờ cậy không? – Không đủ! – Anh

Chặt cây lấy quả

CHẶT CÂY LẤY QUẢ   Ngày xưa, có một vị Quốc Vương trong vườn ngự uyển của Ngài có trồng một giống cây quý, cành lá tươi tốt xum xuê, mà quả thì đặc biệt thơm ngon, không nơi nào

Mua một con lừa

MỘT CON LỪA   Ngày xưa, Đạo Bà La môn định tổ chức một đại hội rất lớn và phải cần tới rất nhiều bát đĩa, mâm chậu. Vị giáo chủ bèn sai một người đồ đệ ra chợ thuê

Sớm ba chiều bốn

SỚM BA CHIỀU BỐN   Nước Tống có một người tên là Thư Công. Rất yêu mến Khỉ, nuôi dưỡng cả một đàn. Ông ta hiểu được tâm lý bọn Khỉ, Khỉ cũng hiểu được lời chủ. Thư Công thà

Hai đứa trẻ tranh luận về mặt trời

HAI ĐỨA TRẺ TRANH LUẬN VỀ MẶT TRỜI   Khổng Tử du hành về phương Đông, trên đường đi gặp hai đứa trẻ tranh cãi rất hăng. Khổng Tử lấy làm lạ, bèn hỏi chúng tranh cãi về cái gì.

Người chăn dê

NGƯỜI CHĂN DÊ   Ngày xưa có một người chăn Dê rất giỏi. Đàn Dê anh ta nuôi sinh sản rất nhanh, chẳng bao lâu, đàn Dê đó đã từ mấy nghìn con lên đến một vạn con. Nhưng anh

Đánh dấu mạn thuyền

ĐÁNH DẤU MẠN THUYỀN   Ngày xưa có một người ngồi thuyền lơ đễnh đánh rơi một chiếc chén bạc xuống biển, Chàng ta liền đánh dấu vào mạn thuyền để ghi nhớ. Đánh dấu xong, Chàng ta lại ngồi

Đường rẽ lạc dê

ĐƯỜNG RẼ LẠC DÊ   Có một hôm, người hàng xóm của Dương Tử Lạc mất một con Dê. Người hàng xóm bèn sai tất cả người nhà đi tìm, lại đến nhờ cả người đầy tớ của Dương Tử

Đực cái đen vàng

ĐỰC CÁI ĐEN VÀNG   Có người rất giỏi xem tướng Ngựa tên là Phương Cửu Cao. Có lần Tần Mục Công mời ông ta kiếm cho Con Ngựa thiên lý. Quả nhiên ông ta tìm được một con. Tân

Hòa thuận với mọi người

HÒA THUẬN VỚI MỌI NGƯỜI   Lưu Ngưng Chi đang đi giày, có người đến nhận, ông đưa ngay. Sau người ấy tìm thấy giày, đem giày trả lại. Ông nhất định không nhận nữa. Thẩm Lân Sĩ đang đi

Vì nhỏ mất lớn

VÌ NHỎ MẤT LỚN   Ngày xưa có một người lái buôn, cho một người khác vay năm xu, mà người đó mãi chẳng mang tới trả, anh ta đành phải đi đòi nợ. Đường đi phải qua một con

Khoa Phụ đuổi mặt trời

KHOA PHỤ ĐUỔI MẶT TRỜI   Khoa Phụ không tự lường được sức mình, muốn đuổi theo bóng mặt trời. Anh ta chạy mãi, chạy mãi đến tận nơi mặt trời gác bóng. Khát nước quá anh ta đi tìm

Mất cung

MẤT CUNG   Vua Cung Vương nước Sở đi săn, giữa đường đánh mất cung. Các quan theo hầu cố xin đi tìm cho bằng được. Vua Cung Vương nói: – Thôi, tìm làm gì nữa! Người nước Sở đánh

Dùng nước mía tưới cho mía

DÙNG NƯỚC MÍA TƯỚI CHO MÍA   Ngày xưa có hai người đều làm nghề trồng mía. Một lần họ thi với nhau ai trồng mía tốt thì được thưởng, và ai trồng mía xấu phải phạt. Bấy giờ một

Cớ nên khoe khoang

CHỚ NÊN KHOE KHOANG   Dương Chu đi qua nước Tống, đến quán trọ nghỉ lại. Chủ quán có hai người thiếp. Một người xinh đẹp, một người xấu xí. Người xấu xí thì sang trọng, còn người xinh đẹp