Tây du ký chế: Hồi 2 Thâu nhận Ngựa bạch

Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng thấy con ngựa của Đường Tam Tạng đâu.Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên: – Con ngựa của ta đâu? Mau trả lại đây. – Ông có mua vé thăm quan đâu, lại còn không mua vé trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải đền ông chứ? Tôn Ngộ Không cười khẩy: – Thôi bỏ đi, sư phụ để cho con. Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu: – Sư phụ chơi con này được chứ? – Ta không có bằng lái xe. Tôn Ngộ Không nghe vậy lại biến ra một con Mercedes: – Con này thì sao? Rất hợp với dáng thầy: – Đã nói không có bằng lái xe mà lị. Tôn Ngộ Không bĩu môi: – Sư phụ nhà quê khủng khiếp. Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên cao, chợt thấy một con rồng đang bay lượn thì vội vàng bay tới túm lấy râu nó giáng cho mấy đấm: – Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không? Con rồng kêu lên oai oái: – Đại ca tha cho em, tha cho em, em chỉ vì đói quá thôi. – Thế mi là ai? – Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ vương nên quyết định bỏ nhà đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ giữa đường đánh bạc hết tiền, đói quá làm liều, đành phải chén con ngựa của đại ca thôi. – Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. – Tôn Ngộ Không cười khẩy – mi ăn ngựa sống mà không sợ H5N1 à? Con rồng cười phá lên: – Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn gà mới nhiễm thôi. Tôn Ngộ Không quê độ gắt: – Tao biết thừa, chỉ thử mày đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường thế nào? – Tiền em hết rồi, đại ca xem có đồ gì cứ lột tạm. – Thôi khỏi, chú mày vừa đánh bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến thành ngựa cho thầy tao cưỡi nhớ. – Ngựa đực hay ngựa cái hả đại ca? – Thế mày là đàn ông hay đàn bà? – Tôn Ngộ Không quát tướng lên rôi giơ gậy toan bổ xuống. Tiểu Bạch Long thấy vậy hoảng hồn vội hóa thành con ngựa trắng nói: – Em đùa thôi mà đại ca, cẩn thận nóng quá đứt mạch máu não đấy. Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói: – Thằng thế mà khá, chớp mắt đã tìm được ngựa rồi. Rồi ông cúi xuống nói nhỏ: – Này có phải con chôm chỉa ở đâu thế? – Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu. – Nếu người ta bắt thì ngươi phải chịu trách nhiệm đấy nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *